NÀNG MONA LISA VÀ NỤ CƯỜI BÍ ẨN

nhắc chuyện cuộc sống những kĩ năng khắc họa tấp nập về cuộc đời, quy trình sáng chế tạo cùng góp phần to lớn của rất nhiều con người to tướng đã làm đổi khác cả vắt giới. Đó là Leonardo domain authority Vinci, Thomas Edison, Beethoven hay Lev Tolstoy…

Xuất phiên bản Sách tốt

Mona Lisa trông như bởi xương bởi thịt, nàng thu hút với một vẻ đẹp mắt thật khó hiểu và bí ẩn.

Bạn đang xem: Nàng mona lisa và nụ cười bí ẩn


Cả phố náo động khi thấy người phụ xe ăn mặc phong cách đặt cái kiệu xuống bên cổng ngôi nhà của danh họa Leonardo domain authority Vinci. <…>

Một lát sau, ông Giocondo cùng vk và tín đồ hầu gái đã ngồi vào xưởng của vị danh họa.

Mona Lisa tỏ vẻ ngượng ngùng và cảm giác chán ngán khi buộc phải ngồi im một chỗ. Khuôn mặt thiếu phụ lộ rõ vẻ thất vọng. Mà lại rồi khung cảnh trong xưởng khiến nàng chú ý: Hình một tránh sĩ mặc bộ áo giáp lân cận những giá vẽ, trọng điểm là vị họa sĩ nghiêm nghị râu dài, bạn sẽ làm cho hình ảnh nàng trở phải bất tử bên trên nền vải.

Như vậy, phái nữ sẽ phải ngồi yên ổn không nhúc nhích, nhìn siêng chăm vào trong 1 điểm, trong những khi đó một kẻ không quen sẽ không rời mắt ngoài nàng.

Nhìn khuôn mặt của nàng, Leonardo nghĩ:

- Lần sau nhất thiết mình đề nghị mời bằng được đám hề cho để pha trò mang đến nàng. <…>

*

Mona Lisa ban đầu thích mang lại xưởng của Leonardo. Mọi con người mới, quang cảnh kỳ lạ với rất nhiều chú chim nhồi rơm, những bộ xương thằn lằn và những loài thú nhỏ, cùng với nhiều đồ thể nghiệm khác vẫn thu hút sự để ý của nàng.

Ở nhà, xung quanh cô bé chỉ toàn sổ sách, bạn nữ chỉ nghe các câu chuyện về rất nhiều món mang đến vay, vốn luân chuyển và đủ thiết bị lợi nhuận. Cả sống xưởng cùng ở nhà đều có các anh hề tải vui mang lại nàng. <…>

Leonardo có tác dụng việc chịu khó với toàn bộ niềm say mê. Ông chú ý theo dõi chổ chính giữa trạng của Mona Lisa. Lối sinh sống tẻ nhạt của vị thương nhân buôn lụa sẽ ru ngủ người thiếu phụ. Đối cùng với ông, điều đặc trưng là bắt buộc thức tỉnh được người đàn bà đã quen thờ ơ với mọi việc. <…>

Mona Lisa hay ngồi tĩnh mịch và tỏ ra nhút kém trước vị hoạ sĩ to lớn có cặp mắt xanh xám. Nhưng tự dưng một lần, phái nữ cất giờ nói. Thiếu nữ hỏi về trí tuệ của những danh họa, công ty thơ cùng nhà vạc minh. Không tính ra, phụ nữ còn ước ao biết lý do các sinh vật lại biết mất mát thân mình để cứu vớt con. Cô bé đặt một thắc mắc mơ hồ:

- Tôi không biết điều này là vậy nào và tại sao lại như vậy. Bên trên đời có rất nhiều chuyện thật khó hiểu, làm sao chúng ta có thể đánh giá chỉ được nhỏ người? Có những người hiểu biết không ít thứ. Thậm chí là có người có thể dự đoán được thời tiết. Tôi đã gặp mặt những tín đồ như thế.

Leonardo mỉm cười, sau đó ông nói một phương pháp nghiêm trang:

- giả dụ phu nhân muốn, tôi vẫn kể một mẩu truyện cổ tích mang lại phu nhân nghe.

“Chuyện cổ tích ư? lạ đời thật!", Mona Lisa nghĩ.

Nàng gật đầu đồng ý và chú ý nghe.

Trong khi ấy, Leonardo lưu giữ lại mẩu truyện cổ tích thương yêu của bà nội khi xưa. Tuy chuyện đã cũ, lại mang màu sắc tôn giáo, ông đã kể không giống đi một chút.

“Chuyện xảy ra đã thọ lắm rồi, tự hồi fan ta không đặt một viên đá như thế nào để phát hành Florence, ngay cả Rome cũng không xuất hiện. Gồm một bạn sinh được tư cậu con trai: tía đứa thông minh, còn một đứa chẳng khôn mà lại cũng chẳng dại.

Vả lại bạn ta cũng tất yêu đoán được anh ta bao gồm khôn hay không vì hầu hết lúc làm sao anh ta cũng im lặng. Anh ta thích lang thang nơi đồng ko mông quạnh, say đắm đi ngắm biển và thường trầm tư xem xét một mình. Nhưng lại rồi người ba qua đời. Trước lúc mất, ông gọi các con cho và bảo:

- các con của ta, ta chẳng còn sống được bao thọ nữa. Sau khoản thời gian chôn cất ta xong, những con hãy mang đến nơi chân trời góc bể để tìm niềm hạnh phúc cho riêng mình. Mỗi bé cố học đem một nghề để hoàn toàn có thể tự nuôi phiên bản thân.

Xem thêm:

Rồi ông từ giã cõi đời. Sau khoản thời gian chôn cất tía xong, tứ cậu con trai lên đường đi tìm hạnh phúc. Họ thỏa thuận với nhau là ba năm sau sẽ trở lại khoảng rừng trống chỗ họ thường mang lại kiếm củi cùng kể lẫn nhau nghe xem bản thân đã tìm kiếm được những gì.

Thấm thoát ba năm vẫn trôi qua. Lưu giữ lời hứa hẹn ước, bốn bằng hữu từ các nơi trở về khoảng rừng trống quen thuộc thuộc. Tín đồ anh lẫn cả về đến địa điểm đầu tiên, anh học được nghề mộc. Ngồi buồn, anh bèn đốn một cây to, đẽo gọt và tạc thành hình một cô gái, rồi anh lánh thanh lịch một mặt ngồi đợi.

Người anh lắp thêm hai về mang lại nơi, học được nghề may nên lúc nhìn thấy cô gái bằng gỗ, anh đưa ra quyết định may cho nữ giới một bộ quần áo. Vốn có kỹ năng tay nghề điêu luyện, trong giây lát anh vẫn may kết thúc bộ xống áo lụa hay đẹp. Tín đồ anh thứ tía về cho nơi, bởi anh là thợ kim hoàn buộc phải anh đeo cho cô bé đủ thứ đá quý.

Rồi mang lại lượt tín đồ em út ít trở về. Anh không học được nghề mộc, cũng không học tập được nghề may. Anh chỉ nghe được ngôn ngữ của đất, của cây cỏ, của muông thú với biết hát những bài ca hay diệu. Anh nhìn thấy cô nàng bằng mộc mặc bộ áo quần lộng lẫy, tín đồ đeo đầy vàng bạc đá quý, cơ mà nàng lần chần nghe, chần chừ nói và ngần ngừ đi lại.

Khi ấy, anh bèn chứa tiếng hát. Bài hát kia thổi vong linh cho cô bé bằng gỗ, thiếu nữ chợt mỉm cười với thở nhẹ nhàng.

Đột nhiên, ba người anh nhảy bổ về phía con gái và đồng thanh kêu lớn:

- Ta đã tạo ra nàng, cô gái phải là bà xã của ta!

- cô gái phải là bà xã ta vị ta đang may áo quần cho nàng.

- Ta đã khiến cho nàng trở yêu cầu giàu có, cô bé phải là vk ta!

Nhưng cô gái trả lời:

- ai đó đã tạo ra tôi, xin hãy làm cha tôi. Ai đã may áo quần cho tôi cùng đeo trang sức quý cho tôi, xin hãy làm cho anh tôi. Còn anh, anh đã mang lại em cuộc sống, anh sẽ mãi mãi là ck em.

Cả cây cỏ, bông hoa và trái khu đất cùng bè cánh chim non đựng tiếng hát ca ngợi tình yêu thương của họ.

Kể chuyện xong, Leonardo ngước chú ý Mona Lisa. Khuôn mặt đàn bà trông rạng rỡ hẳn lên. Sau đó, như hốt nhiên bừng tỉnh ngoài giấc mộng, nữ giới thở dài cùng không nói một lời nào. Rồi phái nữ ngồi vào địa điểm cũ, khoanh tay cùng lấy lại dáng điệu như trước.

Nụ cười hạnh phúc dần bặt tăm khỏi khuôn phương diện nàng, nhưng vẫn còn đọng lại một chút ở khóe miệng. Tất cả điều đó làm đường nét mặt phái nữ trở yêu cầu kì diệu, túng bấn ẩn, chẳng khác gì một người đã biết được điều bí mật nhưng vẫn không sao kìm chế được niềm hân hoan đắc thắng.

Trong khi đó, Leonardo vẫn để ý vẽ. Ông chỉ sợ nhằm tuột mất khoảnh khắc tia nắng chiếu sáng khuôn mặt nàng.