Một mai em nhé có nghe thu về

*

Riêng một góc trời phảng phất nỗi phân tách li - sự phân tách li không tồn tại nhiều âu sầu mà nhàn nhạt như nắng tắt cuối ngày Đông, xao xác thoảng qua như ngọn gió mùa Thu cuốn đi phần đa thề nguyền, với nhẹ như dòng lá thô lìa cành vương trên vai áo.

Bạn đang xem: Một mai em nhé có nghe thu về


Không đọc sao đầu tiên tôi nghe riêng biệt một góc trời và cả những tình khúc khác của Ngô Thụy Miên, giai điệu của bài xích hát chỉ thoảng qua giống như những giọt mưa rơi: sớm tạnh rồi khô, ko một vết vết.

gồm lẽ, nhạc của ông gồm một vẻ đẹp mắt riêng cơ mà tôi chỉ phát hiển thị và thực sự cảm thấy được trong một thời điểm đặc biệt nào đó, cùng với thoáng chút kinh ngạc tự hỏi, vì sao mình đã lãng quên vẻ đẹp êm ả dịu dàng này lâu mang lại vậy.

*
‘ Tôi ghi nhớ về một buổi sáng mùa Đông, khi bầu trời bao phủ bởi màu xám khôn xiết đặc trưng của các ngày lạnh Bắc bộ, những cơn gió xao xác trên ngọn cây không tính ban công, cùng cốc cà phê đen nóng quánh quánh không còn vương chút hơi nóng nào trên hai tay tôi.

Và tôi, đắm bản thân trong cái stress bởi công việc, bởi một vài nỗi lo hay ngày, tôi cảm thấy trong khi niềm vui sống của chính bản thân mình đang nghịch trò trốn tìm đâu đó, và tuyến đường phía trước đang dài biết bao. Vào chủ yếu khoảnh tự khắc đó, giọng hát Tuấn Ngọc êm ấm và thân thuộc một cách kì lạ, sẽ len vào trái tim tôi nhằm từ đó, mãi mãi chiếm phần một vị trí thật sệt biệt, không lớn lớn, ko quan trọng, tuy thế cũng cần thiết nhạt phai.

Tình yêu thương như nắng, nắng gửi em về, mặt dòng suối mơ

Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa cách chốn xưa

Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ

Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi

Một mai em nhé, bao gồm nghe Thu về, trên mặt hàng lá khô...

Xem thêm:

*
‘ ngay lập tức từ đầu, bài bác hát đã là việc chia li. Sự phân chia li không có nhiều khổ sở mà chỉ nhàn hạ nhạt như nắng và nóng tắt cuối ngày đông, chỉ xao xác thoảng qua như ngọn gió mùa thu cuốn đi rất nhiều thề nguyền, cùng nhẹ như mẫu lá thô lìa cành vương trên vai áo.

không hẳn nỗi phân tách li không để lại các đau khổ, cũng giống như ai hiểu rằng chiếc lá lìa cành ko đớn đau. Chỉ là, chính là quy chế độ của cuộc đời, là quy luật làm cho mây vẫn luôn trôi. Với mưa, vẫn sẽ rơi.

Có lẽ, vày giai điệu sâu lắng của bài bác hát, bởi những ca trường đoản cú tha thiết mà giản dị, với giọng hát Tuấn Ngọc lắng đọng đến mức cấp thiết gợi mang đến tôi một nỗi bi lụy nào bi thảm hơn thế.

Tuy nhiên, nỗi ai oán trong riêng biệt một góc trời trong khi những sợi khói mỏng mảnh mảnh, nhè nhẹ, dẫu vậy vấn vương. Nghe ca khúc, ai đó bỗng nhiên tự hỏi, bao gồm bao người đang âm thầm đi bên cuộc sống với hầu như mảnh tình hiu hắt, với nỗi bi thương lá úa rơi rụng trong tim, tự dưng nhận ra: mình hạnh phúc biết bao khi biết rằng ở chỗ nào đó có fan đang chờ chờ.

Người vui mặt ấy, xót xa chỗ này, thương hình dáng ai

Vòng tay tiếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng nóng phai

Đời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối

Em đã xa xôi, tôi vẫn nghịch vơi, riêng biệt một góc trời

Người yêu dấu, người yêu mến hỡi

Khi ngày xuân vội qua chốn nơi đây

Nụ hôn vẫn mơ say, bờ môi ướt mi cay, ni còn đâu.

Cùng với sự chia li là nỗi tiếc nuối cứ âm thầm loang ra trong cả bài xích hát. Bao gồm ai ko tiếc nuối khi ngoảnh nhìn lại 1 thời êm đềm sẽ phai phôi? làm thế nào không tiếc nuối khi ba từ “người yêu dấu” giờ tắt yên trên bờ môi?

*

Giọng hát Tuấn Ngọc vừa thiết tha nỗi nhớ nhung, vừa day dứt, xung khắc khoải nỗi niềm của một bạn từng trải bao sóng gió, hốt nhiên một ngày cảm xúc chơi vơi giữa sương khói cuộc đời. Ngoảnh lại nhìn sao chẳng còn bạn bên ta. Ao ước tìm lại mọi ngày Xuân mặt người, phần nhiều say đắm của nụ hôn đang xa xôi mà lại sao cái còn sót lại chỉ là mùa Đông buốt giá. Cùng cuộc kiếm tìm hạnh phúc bỗng trở nên rã tách trong mê mải.

Một mai em nhé, bao gồm nghe Thu về, trên mặt hàng lá khô

Ngàn sao tủ lánh, hát câu hy vọng chờ, em về lối xưa

Hạ còn nắng và nóng ấm, thấy lòng sao buốt giá

Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ yêu quý nhau

Và tôi, tôi đã mong mỏi tin rằng, những người yêu nhau rồi sẽ đến được mặt nhau, có thể trên bé đường lung linh sao tối hay những con phố xa tít ngập lá Thu rơi. Dù vậy nào, họ cũng biến thành tìm được thấy nhau. Vì vì, họ mãi call tên nhau cùng vẫn mãi nhớ thương nhau trong số những khoảng trời của riêng mình.